Trang chủ
Nhấn vào để theo dõi chủ đề: Theo dõi

Bà ngoại

Ngày ba gửi hai chị em nó sang nhà ngoại rồi theo người ta bỏ quê đi làm ăn xa, đó cũng là ngày cuối cùng nó thấy ba, đã ba năm rồi không một tin tức nào từ ba, nó thấy ghét ba, tại sao ba lại bỏ rơi hai chị em nó trong lúc khó khăn này chứ,nó ghét ba bao nhiêu thì nó thấy thương bà và thằng út bấy nhiêu. Lúc ba đi, út mới hai tuổi, còn quá nhỏ để hiểu những gí diễn ra xung quanh mình, mẹ mất khi nó vừa cất tiếng khóc chào đời, mẹ ra đi để út có mặt trên cõi đời này. Hai năm qua ba vất vả gà trống nuôi con, những nỗi nhọc nhằn in hằn trên khuôn mật xương xương của ba, còn bà chật vật hằng ngày bế thằng út sang nhà cô hàng xóm cũng có con nhỏ để xin chút sữa cho út.

1336360246bà cháu 533x400 Bà ngoại Đọc thêm

Mảnh ghép hoàn chỉnh

Nếu như anh không thể nhìn thấy nữa, em sẽ là đôi mắt của anh; Còn nếu như em không thể bước đi được nữa, thì anh sẽ là đôi chân của em… 
Năm mươi năm trước, khi gặp phải điều bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời, hai người đã an ủi nhau như vậy.

1297948482 ch ng tre Mảnh ghép hoàn chỉnhĐọc thêm

Tình yêu nhỏ

Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.
Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.

vfq1367718754 Tình yêu nhỏĐọc thêm

Lời xin lỗi của Timmy

Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm. Và tôi gọi điện cho cậu ấy.
- Cậu đến đớn mình được chứ ?
- Được, đợi mình 5 phút !
- Nhanh lên đấy nhé ?
- 3h chiều , trời khá nóng , tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục , dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn đỡ hơn là đứng yên .

b574c3b4 ca35 496d b104 d15a0fd42d6f Lời xin lỗi của TimmyĐọc thêm

Về quê ngày Tết

Năm nào cũng mong đến Tết để được về quê, năm nào cũng vì chuyện về quê mà phát rầu. Vé xe lửa khó mua quá.
Giáp Tết năm ngoái, tôi mua một cái vé giường nằm của dân phe vé, hớn hở lên xe lửa đi Trùng Khánh, nhưng không ngờ vừa đặt hành lý lên giường nằm thì bị người khác xách túi của tôi quẳng xuống. Giường ấy đã có chủ. Vé trùng số à?

xetet 600x372 Về quê ngày TếtĐọc thêm

Những mảnh ghép cuộc sống

1. Mẹ nghèo

Quê mình hễ mùa mưa lại ngập. Hồi ấy, con chập chững vào lớp Một, ngày ngày vượt hai cây số đến trường. Có bữa, mưa giăng đầy trời, nước ngập đến gối. Con nhìn ra, rơm rớm. Mẹ bảo:
-  Thôi, hôm nay để mẹ cõng.
Mẹ cắp chiếc nón lá, cõng con trên lưng vượt qua dòng nước.
Con đậu Đại học, ra trường lấy được cô vợ giàu, thành đạt. Cuối tuần, con đưa mẹ đến siêu thị.

-  Thôi, đường ngược chiều rồi. Mẹ chịu khó tự vào. Tiền nè. Tôi có việc phải đi.

anh tuan GDVN3 592x400 Những mảnh ghép cuộc sốngĐọc thêm

Truyện ngắn: Anh à! mình đặt tên con là gì?

Mày cua con Ly đi Tuấn

- Cái gì? con nhỏ xấu như ma trơi.

chiase360 Truyện ngắn: Anh à! mình đặt tên con là gì?

- Thì vậy!cua nó rồi yêu nó một tháng tao thua mày hai vé đi Thái.

- Thật không? mà sao tự nhiên khui ra trò này vậy?

- Chẳng có gì tao thấy mày dạo này buồn kiếm trò cho mày chơi thôi.

- Ok! nhưng hai tuần thôi, yêu con đó một tháng tao chết mất.

- Cũng được…..
………
Tuấn ngỏ lời yêu Ly cô gái xấu xí có thể nói là nhất trường đại học luật này, da thì đen, tính tình thì khù khờ đã hai mươi tuổi nhưng chưa anh chàng nào dám rớ.

Chuyện đó nhanh chóng trở thành tiêu điểm của cả trường khi một hot boy sành điệu yêu một “cô bé lọ lem” nhưng lọ lem không xinh đẹp.

Ly ngồi sau lưng cho Tuấn chở qua những con phố dài đầy mùi nắng mới hay nắng hạnh phúc trong lòng cô.

- Anh Tuấn!

Tuấn quay mặt lại càu nhàu:

- Gì thế!

- Em thích ăm kem hay mình đi ăn kem nha!

Tuấn nhăn mặt:

- Kem cỏ gì anh thích ăn bánh xèo thôi, không kem gì cả.

Ly rụt người lại:

- Vậy thôi ăn bánh xèo cũng được.

Ly là vậy hiền và yêu hết mình khù khờ và ngây ngô trong tình yêu.

Chẳng lẽ cô không hiểu rằng một tên con trai yêu mình Đọc thêm

Truyện cảm động: Hai nữa dòng máu

Thực tình, má còn không biết cái thai trong bụng mình là của ai thì làm sao trả lời ba cho được.
***

hai bat pho Truyện cảm động: Hai nữa dòng máu

Cuối cùng thì ngày cưới của chị tôi cũng đã được ấn định. Còn ngót một tháng nữa Hai sẽ chính thức bước theo chồng. Nhìn gương mặt ba tôi buồn quá chừng chừng.

Không phải ba buồn vì chị tôi sắp được yên bề gia thất. Ba buồn, nỗi buồn kéo dài suốt hai mươi sáu năm ròng rã, kể từ ngày chị tôi có mặt trên đời.

Má tôi không phải người làng này. Ba tình cờ gặp má vào cái buổi chiều nhá nhem của hơn hai mươi sáu năm về trước. Bữa đó, ba đi nò sớm, thấy cô gái xinh quá trời xinh ngồi thẫn thờ trên bờ đê chừng không biết đi đâu về đâu, nên tạt ghe qua ghẹo chơi.

Không ngờ, cô gái xin theo ba luôn. Hỏi ra mới biết, đó là con gái một gia đình bề thế bị ép gả cho nhà giàu. Không chấp nhận tên chồng đại công tử bê tha, cờ bạc, rượu chè nên cô dâu trốn chạy ngay trong đêm tân hôn.

Chạy mãi, chạy miết đến tận khúc sông này thì đuối sức. Đang lúc quẫn trí, bỗng có người đàn ông dáng điệu hiền lành, chất phác ghé lại hỏi han, thôi đành nhắm mắt buông xuôi đời mình cho số phận.

Má xin được theo về làm vợ ba từ đó. Coi bộ đơn giản quá chừng để ba, má thành vợ, thành chồng.

Lúc đầu, thi thoảng, ba có hỏi thăm về gia đình bên ngoại, về Đọc thêm

Người mẹ điên (truyện rất cảm động)

60071bbafa43cc89ca803a9685c46c6966 Người mẹ điên (truyện rất cảm động)

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dõi” sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: “Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!”. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

****

Đọc thêm

Nhấn Esc để đóng