Gọi là một chút sẻ chia.

Lời cửa miệng của em khi người ta bảo em rằng sao em tốt thế luôn là “Tao chẳng tốt thế đâu”.

Anh chẳng biết vì sao câu cửa miệng của em luôn là như thế, dù rằng anh nhìn thấy em chẳng thế lờ đi khi người khác gặp khó khăn.

Anh chẳng biết vì sao em luôn nói với anh rằng em chẳng tốt thế đâu.

Em bảo em là kẻ vô tâm.

Em bảo em có thể cười mọi lúc.

Em bảo em có thể học tha thứ.

Em bảo em học được sự cố gắng giúp đỡ người khác.

Em bảo rằng em đang cố sống cho thật tốt.

Em bảo rằng em chẳng thiệt thòi gì đâu, và em luôn bảo với anh rằng em đang có rất nhiều điều mà mọi người không có.

Anh thật sự không biết em có được gì sau những gì em làm.

Anh đã thấy được, em đã cố gắng nhường bao.

Anh thấy em tức giận thật sự, nhưng rồi em chỉ có thể bặm môi rồi rồi chợt cười lại, lại hòa nhã tiếp tục với điều làm em bực tức như thế.

Anh thấy em ấm ức vì em không được đối xử như cái cách em đối xử người ta. Anh cũng thấy em bặm môi, rồi thoáng sau em lại nói cười như chưa thể có việc gì xảy ra.

Em đang cố sống thật tốt để làm gì thế em?

Em bảo em cố sống thật tốt, nhưng em lại bỏ đi người em yêu nhất, để rồi khi em ấm ức, khi em tức giận không thể thốt lên lời, em lại nghĩ đến người ấy – người mà em chẳng thể chạm được vào lúc ấy.

Em bảo em cố sống thật tốt, nhưng em lại chẳng sống cho chính em, tại sao vậy em?

Em bảo em cố sống thật tốt, nhưng cái điều em mang đến cho chính mình lại chẳng bằng một góc nhỏ của những điều em mang đến cho người khác vậy em?

Điều em mang đến cho chính em là sự nhòa đi của đôi mắt mỗi khi đêm về.

Điều em mang đến cho chính em là trách móc bản thân mình quá đỗi.

Điều em mang đến cho chính em là chấp nhận cái cách người ta đối xử với mình.

Điều em mang đến cho chính em là mọi sự biết ơn đến với tất cả mọi người, với cả những kẻ chỉ xem em là món đồ chơi.

Em ơi, anh thấy cả.

Anh biết, anh có nói, có viết thật nhiều đi chăng nữa, em vẫn thế, vẫn làm những điều đó.

Nhưng anh mong rằng những dòng trên sẽ làm em khóc, nhưng sẽ làm em cảm thấy tốt hơn khi khóc.

Em à, giữ một chút gì đó cho mình được không em?

Không phải là bộ quần áo, hay đôi giày giá trị, mà là người em có thể sẻ chia khi em thật sự có điều muốn nói. Được không em?

Đừng đẩy những người yêu thương em ra xa mình được không em? Hỡi cô gái chỉ mãi im lặng thế kia.

Anh đã tình cờ thấy được những dòng note trên máy tính cá nhân của em, và anh mong em đừng mãi tìm đến máy tính như thế, hãy đến với người em yêu, nhé em.

0 0 2330 17 January, 2014 Blog, Cảm xúc January 17, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud