Viết cho em, cho những mùa đong đầy hoài niệm.

Đã bao giờ anh gọi em chưa nhỉ? Chưa một lần phải không? Vậy thì một lần này thôi em nhé, lần duy nhất anh muốn em hiểu em đã chứa đầy hoài niệm trong anh như thế nào.

nguoi-thu-ba

Em bảo có đáng phải như thế không?Anh không quan tâm vì đấy là một phần ký ức mà anh không muốn quên.

Ngày ấy,trong cơn mưa mùa thu lớt phớt nhạt nhòa em đã lựa chọn một kết thúc khiến bản thân anh không thể nào quên. Nó đơn giản chỉ là chia tay thôi mà. Ừ thì anh phải chấp nhận nó vậy, em đã chọn và anh không có quyền níu kéo.Những ngày sau đấy anh phải đối mặt với mọi người xung quanh,anh vẫn phải tỏ ra mình ổn dù đôi lúc thật khó khăn khi phải đối mặt.

Rồi thì em có những mối quan hệ mới và anh đều biết. Anh luôn cố dõi theo em mà chắc có lẽ em cũng không hình dung ra được. Nhiều lúc thấy mình điên thật rồi, cứ mãi đi tìm hình ảnh của quá khứ mà không biết rằng khoảng cách giữa hai đứa xa thăm thẳm. Những ngày dài cứ làm những viêc vô nghĩa dõi theo em trong vô vọng mà rất sợ một ai đó phát hiện ra.

Nếu vô tình gặp nhau khi ấy chắc anh sẽ cố lẫn trốn thật nhanh khỏi ánh mắt em, tan biến thật nhanh nếu có thể. Cứ thế cũng gần hai năm anh mãi sống trong cái vỏ bọc để che đi sự mềm yếu của bản thân.Thật tồi tệ.Em yêu rồi cũng chia tay, hợp rồi tan, buồn vui khi nào anh đều biết nhưng phải luôn đứng cách xa em nhất vì sợ em biết được điều ấy. Đã có những lúc anh hận em kinh khủng rồi để hiểu ra được rằng mình có quyền gì mà được hận cơ chứ!Cảm giác ấy dần thay đổi mỗi khi anh biết em buồn, tổn thương nhiều hơn trong chuyện tình cảm. Có cảm giác như đó có một phần lỗi của mình trong đó vây. Nặng nề lắm. Anh mong em tìm được một người yêu,quan tâm,chăm sóc em lúc đó chắc anh mới không nghỉ về em nữa,mới có thể sống tiếp cuộc sống của mình.

Rồi hình như em tìm được người ấy, anh thấy em cười nhiều hơn, lạc quan hơn vậy là tự nhủ có thể quên những hoài niệm về em được rồi.Nhưng rồi…Một ngày đầu tháng 3 của năm ba đại học trước chuyến đi thực tập của cả lớp vài ngày anh lại gặp em. Anh bắt gặp ánh mắt man mác buồn ấy vào một buổi tối ở khu chợ đêm mà giữa dòng người anh vẫn thấy nó lành lạnh,nó ám ảnh bản thân ghê gớm. Chắc tối đó em không biết được là anh cũng ở đó để bắt gặp được hình ảnh ấy.

Mọi thứ sau đó giống như giấc mơ dài mà đến giờ trong cuộc đối thoại của hai đứa anh vẫn nhớ rõ từng chi tiết. Em chọn anh để giữ bí mật của riêng em và đến giờ anh vẫn giữ trọn vẹn bí mật đó.

Kể từ đấy hình ảnh của em, cuộc sống nhiều nỗi đau của em càng làm bản thân anh thấy mình có tội ghê gớm. Phải chăng anh có lỗi trong cuộc sống của em từ ngày ta xa nhau? Anh không giúp được gì em suốt quảng thời gian đó. Em luôn muốn giữ khoảng cách thật xa giữa hai đứa. Em mạnh mẽ đủ để vượt qua hết thì cần gì anh chứ! Anh thấy mình một thêm bất lực vì sự xa cách đó vì cái cách mà em chọn để vượt qua tất cả.Vì thế sự dằn vặt và cảm giác có lỗi một thêm nặng nề.

Rồi thì năm cuối đại học cũng qua. Chúng ta hầu như ít gặp. Có lẽ cũng chẳng còn gì để gặp khi em đã chọn cách giải quyết cho mọi thứ. Anh lại bắt anh mang thêm một món nợ em biết không?

Dù rằng hai đứa cùng về SG sau khi ra trường nhưng anh chọn cách quên đi hết tất cả về em để bắt đầu cuộc sống mới. Không điên thoại, không yh,không face mặc dù có khó tìm nhau đâu cơ chứ. Anh vẫn theo dõi face của em trước khi mình add friend từ rất lâu trước đó. Em có cuộc sống mới , có công việc và một người quan tâm tới em anh đều biết.Nhưng chỉ đứng từ xa để dõi theo ,anh biết rằng em đang có một cuộc sống hạnh phúc.

Em cười nhiều hơn,xinh đẹp hơn thế nên anh không phải bận tâm vì em nữa. Ơn trời,khi ấy có lẽ anh thấy mình thật nhẹ nhàng sau nhiều năm sống trong hoài niệm về em.

Rồi anh cũng gặp một vài người con gái khác.Anh thử bắt đầu một cuộc sống không có bóng hình em trong đó. Đã có những niềm vui mới hi vọng mới cho cuộc sống ấy dù đôi lúc anh thấy hình ảnh của em trong người mà anh đang yêu. Rồi cũng có những đổ vỡ để anh nhận ra mình chưa thật nghiêm túc cho một mối quan hệ mới.

Rồi ta gặp lại nhau sau hai năm xa cách. Tình cảm chắc không còn nhưng hoài niệm trong anh vẫn còn nguyên.Ta gặp lại nhau có nên không???

Lần này về DL gặp lại nhau, anh đã cố kiềm chế bản thân gợi lại hoài niệm đó.Ừ vậy bao nhiêu đã là đủ cho chúng ta phải không em???

0 0 2798 25 January, 2014 Blog, Cảm xúc January 25, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud