Posted by

Đồng cảm Radio: Hạnh Phúc Giản Đơn 27 ” Là em mơ thôi”

Gió vô tình cuốn anh đi mất

Em trở về lạnh lẽo những ngày đông

Mải miết tìm anh trong mơ mộng

Cảm giác yêu nào biết đúng hay sai?

***

Đôi chân nhỏ nhắn tự do lướt trên nền đất ngọt đồng quê, qua những luống hoa cải màu vàng xanh trộn lẫn. Chiếc váy màu trắng mềm mại nhún nhảy theo những bước chân như đang nhảy nhót. Cô đang cảm thấy hạnh phúc khi chắc rằng lý chí và đôi chân đưa mình đến gặp anh.Anh là người cô thầmthương, thầm mến.

Gió thổi. Chiếc váy voan mềm bay trong đám hoa cỏ. Bàn chân cô băng qua căn nhà xinh xắn và một khu vườn rộng, từ đất nhú lên những luống hoa đủ sắc màu. Chưa khi nào đám hoa dại khiến cảm xúc dạt dào đến vậy! Thế nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng gì.Cô không tìm những đám hoa dại mọc tự nhiên và đẹp tinh khôi ấy.Cô đi tìm anh đấy chứ?Anh ở đâu?Anh ở đâu nào?

Cô muốn khóc khi con đường cứ trải dài, không bóng người. Cô cáu kỉnh với bàn chân tiểu thư đã mỏi rã rời. Nó không còn giữ sức bền để cô tìm thấy anh sớm hơn.Cô nghĩ xa xôi về cuộc đời. Có lẽ, con người cứ được sinh ra và sống không thỏa thuận trước nên họ chẳng bao giờ thấy mình sáng suốt khi trông đợi những điều mình mong muốn. Chắc chắn thế! Con người tham lam quá! Con người muốn giàu có, con người muốn hưởng thụ, con người muốn kết giao, con người cũng muốn mơ cho mình một nhân tình hoặc một bạn đời thỏa mãn.Thực tế, thật khó để nắm bắt một điều gì đó ở những con người xa lạ bỗng dưng buộc phải làm quen và yêu nhau dù là hợp pháp hay vô thừa nhận.Cô bỏ qua anh như cách một kẻ giàu có nào đó lãnh cảm bỏ đi khi vấp vào một cục vàng. Con người có nhiều cách lựa chọn và ứng xử, rất tùy tiện hoặc có sự trợ giúp đầu đủ của lương tri. Điều đó tùy thuộc vào độ tỉnh táo và tĩnh tâm của con người. Những gã trai sống sượng và giả dối, họ thích cánh phụ nữ nhẹ dạ tỏ ra dễ dãi ngay từ những phút đầu.Để họ vồ quấn lấy nhau trong sự thênh thang của một thiên đường hoan lạc ư? Đó thường là nguyên do tất yếu người ta thích tìm kiếm sự mới và lạ. Cô bé ơi, em còn quá trẻ để hiểu mình hiểu một tình yêu chân chính cao quý đến nhường nào. Cô vẫn từng hoan nghênh mình có nhiều loại người bên cạnh, nhưng hình như dù chẳng có điều gì tệ hại xảy ra thì cô cũng thấy mình già đi bởi những cuộc đấu lý khi trót để một người con trai chạm môi táo tợn hoặc một vài cử chỉ mơn trớn. Còn anh, cứ quan tâm nhưng chẳng nắm tay cô lần nào, kể cả khi cơ hội đó chìa ra trước mắt. Cô tỉnh táo và thờ ơ sự giả dối của bản thân khi một lần cùng anh đến rạp chiếu phim.Cô vẫn nói mình chẳng kinh hãi gì với thứ phim kinh dị, cũng không dễ bị nhỏ nước mắt trước những bộ phim tình cảm.Giả dối nếu chỉ để cảm xúc vỡ ra rồi cuộc sống lại quay trở lại vẻ nguyên sơ sự thảm thê và dối trá. Vậy mà cô vẫn buộc mình phải sợ trước những diễn viên đóng làm ma quỷ, vẫn phải huy động những giọt máu nguội lạnh đang lao vút vút từ não xuống các bộ phận khác quay trở lại để gương mặt kia nóng bừng vì ái ngại trước một cảnh làm tình mơn trớn. Thật khó diễn tả được cuộc đi chơi sẽ kém thú vị đến thế nào khi bên cạnh chàng trai là một cô gái vô cảm trước mọi sự tác động tâm lý.

Cô gái trẻ cần gì khi muốn tìm lại người trai bằng tất cả sự cố gắng như khi ai đó đang dồn hết sức đi tìm một người thân mất tích hoặc thất lạc? Câu trả lời từ sâu thẳm trái tim cô mới biết thôi.

Anh ngồi trên đỉnh một ngọn đồi giữa cao nguyên phủ một màu xanh non, cái loại cỏ ngon mắt người nhìn và chỉ lũ bò mới thích thú. Anh ngồi đó một mình thì phải.Ở góc độ người nhìn lên, có lẽ anh chỉ ngồi một mình.Anh hầu như không nhìn đi hướng nào khác, cũng không đi lại hoặc cười nói gì cả.Anh suy nghĩ cả khi bên cạnh mình là một cô gái hoặc một người đàn bà ư?Chắc hẳn đó là cuộc hôn nhân anh lựa chọn.

***

Cô yêu vẻ đẹp của thiên nhiên thơ mộng. Anh sẵn sàng đưa cô đi đến bất cứ đâu cô mong muốn, cùng cô đi qua hết những chặng dài buồn đau. Một chuyến đi cuối tuần ngắn ngủi để tận hưởng sự yên bình đó.Họ ở cạnh nhau cả tối. Họ chỉ nói chuyện mà chẳng có bất cứ cử chỉ gần gũi nào. Một cuộc điện thoại lẽ ra không nên nghe, cô mở máy, ánh mắt lước nhìn anh ái ngại. Đó là một câu chuyện xúc động có thật, còn những điều nghe được từ đầu dây bên kia vẫn cứ làm cô tin rằng giả dối và ghê tởm. Đó là bạn trai cô, một kẻ có ham muốn rất lớn.Cô rất sợ hãi những lần họ gặp gỡ. Và họ chia tay nhau vì lý do ấy. Anh chàng khổ sở kia là người từng ngày nhuốt dần vào nồng ngực những ấm ức khi cô gái anh yêu khóc vì kẻ khác trước mắt anh. Lần này, cô lẩn trốn sự đau khổ ấy.Cô quên bẵng phía xa ai đó đang đợi chờ trong sự buồn tủi, ghen tuông. Cô khóc thút thít trong một vườn đêm thơm mùi hoa cỏ. Anh thở hổn hển vì mệt, có lẽ anh đã tìm cô khắp nơi.Lần đầu tiên cô để anh ấy ôm.Tưởng chừng như có bao nhiêu nước mắt đều nhỏ xuống tấm vai chắc nịch của anh. Anh vỗ nhẹ nhẹ vào người cô bé nhỏ:

-        Em ngoan, đừng như vậy nữa. Có anh ở đây.Có anh ở đây mà.

Ngày ấy anh tìm em.Còn hôm nay, em đã ở cạnh anh trong giấc mơ chính em là người đi tìm kiếm.

0 2 4469 22 February, 2014 Blog radio, Home, Đồng Cảm radio February 22, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud