Vợ ơi! học bài 10

CHƯƠNG 17: KHI ÁNH SÁNG BẮT ĐẦU HÉ LỘ
hoat-hinh-de-thuong-2
Quay lại kí ức._” Em muốn cô ta chết”. đó là yêu cầu của Châu Linh khi nói chuyện với Tuệ.

Tuệ thở dài_” Chuyện giết người không phải là khó nhưng chị cảm thấy giết cô ta như vậy vẫn chưa hay”.

Mà cô ta đau khổ khi thấy người mình yêu bên người khác mới là hạnh phúc.

_” em không biết em muốn cô ta phải chết”. Châu Linh bướng bỉnh muốn làm theo ý mình.

Tuổi trẻ nông nổi, Linh là một cô gái như vậy làm không bao giờ nghĩ đến hậu quả. Nhưng mọi chuyện vẫn đâu vào đấy khi bên trong cô luôn có Gia Tuệ làm chỗ dựa.

_” Được được giết thì giết”. không thể làm em gái mình buồn lòng cô đành nghe theo.

_” hihi cảm ơn chị 2”. Linh ra sức nịnh chị của mình.

Tuệ lắc đầu bó tay. _” Theo kế hoạch mà làm chị sẽ gửi mail cụ thể qua cho em”.

Và mọi chuyện bắt đầu từ đó. Ai cũng nghĩ Linh là người chủ chốt nhưng thật sự có một người còn lợi hại và độc ác hơn đang đứng phía sao cô ta.

Cúp điện thoại Tuệ mỉm cười nhìn người con gái bên cạnh.

_” Tao thật sự không biết làm cách nào dạy nó cái tính suy nghĩ trước khi làm”. Làm gì chỉ để hả giận mà thôi.

Người con gái kế bên cũng cười phì_” Lại chuyện gì đây?”. Cái này quá bình thường khi Linh còn ở đây.

_” Nó muốn tao giúp nó khử một người”.

Người con gái kia có phần hơi bất ngờ.

_” Em mày càng ngày càng gan nha. Cả giết người cũng làm”. Thật sự khi chơi với Tuệ cô không mấy thích cô em gái luôn làm theo ý mình và gây phiền phức cho người khác như Linh.

_” Biết sao giờ. Đó là em tao mà, bản tính trời cho”. Giống cô mà ghét ai cũng muốn người đó.

………….

_” Mày định làm sao?”. Cô gái hỏi.

_” Nguyệt à mày giúp tao chứ?”. Tuệ hỏi.

Nguyệt nhướn mày_” Giúp à. Mà giúp cái gì, tao không biết giết người nha”.

_” Tao không bảo mày phóng hỏa giết người. tao chỉ mượn mày làm một người tốt”.

_” e hèm. Nói đi”. Nguyệt nhìn Tuệ.

_” Tao không muốn cô ta chết. nếu chết như vây em tao còn gì vui nữa, tao muốn cô ta sống trong đau khổ khi thấy em gái tao bên cạnh người con trai kia”. Cô có những suy nghĩ khiến người khác đau đớn nhưng không nhất thiết là phải giết người đó mà là bắt người đó sống không bằng chết.

Nguyệt trầm tư_” Vây mày muốn tao cứu cô ta à”. Đó là suy nghĩ của Nguyệt. cô quá rành chị em nhà này mà.

_” Chỉ có mày là hiểu tao”. Một nụ cười nham hiểm trên môi Gia Tuệ.

Sau đó là một vở kịch hoàn hảo diễn ra.

…………………………………..

Thiên Thiên bị người đàn ông đó ném xuống hồ, và không có sự trùng hợp nào khiến Nguyệt cứu Thiên Thiên khi không có sự sắp đặt của Tuệ.

Và cái Email đó cũng là một trong dự tính.

Nhưng nằm ngoài suy nghĩ của Nguyệt. nó rất dễ thương lại xinh đẹp , tính tình khong kiêu kì hoàn toàn khác hẳn với Linh. Và Nguyệt đã hiểu nguyên nhân vì sao người con trai đó chọn nó.
Một thời gian dài sống chung với nhau, thấy sự suy sụp của nó Nguyệt bắt đầu thấy thông cảm cho nó và có phần ái náy trong chuyện này.

Nhưng một điều không ngờ là Nguyệt lại thích nó. Thích một người con gái quá dỗi dễ thương. dù biết cái loại tình cảm riêng biệt của mình không thể nào được đáp lại.

Và Nguyệt lại là con gái một chuyện không thể xảy ra.

Hằng ngày chăm sóc nói trò chuyện cùng nó. Khoảng cách giữa 2 người ngày càng gần và sau đó 2 người trở thành bạn thân.

Nguyệt không cho Tuệ biết gì về tin tức của nó cô ta bảo nó trốn thoát rồi. sau đó Nguyệt cũng không hề đến tìm Tuệ nữa mà âm thầm cùng nó quay về nước.

Bắt đầu từ lúc đó mọi kế hoạch đề ra đều bị cắt hoản vì Nguyệt không đồng ý giúp Tuệ nữa.

Tuy là bạn thân nhưng nhiều lúc 2 người bất đồng rất nhiều ý kiến. Nguyệt hiểu Tuệ hơn ai hết và hiểu cả tính cách độc ác của Tuệ.

trong thời gian nó mất tích Nhi ra sức tìm kiếm khắp nơi trong im lặng, không điều tra kĩ Nguyệt cũng chưa hẳn biết được chuyện này.

…………………………………

Cho đến khi nghe tin nó bị bắt cóc Nguyệt rất sợ nó bị Tuệ hại nên vội vàn chạy đến nhà hoang tìm nó, khi bước vào hoàn toàn không giống như cô nghĩ, trước mắt Linh đang nằm dưới đất mắt nhấm nghiền.

khi cô biết được Nó là ai người như thế nào thì cũng không quá bất ngờ vì cô đã có thể đoán trước được và cho người điều tra nó, không hề nói gì với Nguyệt.

đã theo lau thì phóng theo luôn cô ta vờ như không biết chuyện gì, để mặt Linh bị hành hạ. thật ra lâu nay Nguyệt không hề ưa gì Linh, một người con gái luôn muốn người khác làm theo ý mình đây là một báo ứng đáng trừng phạt.

tuy nói vậy nhưng khi thấy Linh như vậy Nguyệt cũng có chút đau lòng nhưng làm sao được Nguyệt không muốn nó hận Nguyệt đành phải im lặng rời đi.

…………………………………….

3 ngày sao khi Linh mất.

_” Reng reng”. Tiếng chuông điện thoại Nguyệt vang lên.

_” Alo, “. Giọng nói hơi thất thần người gọi là Tuệ.

_” Nguyệt cậu có thể giúp mình một chuyện không?”. Giọng Tuệ có phần hơi ái nái.

_” Chuyện gì?”. Nguyệt nén giọng nói.

Còn bên Tuệ ra sức cắn răng chịu đựng.

_”mình muốn tìm Thiên Thiên xin lỗi về chuyện cũ mình thấy em mình đã quá sai rồi mình ân hận lắm cậu có thể cho mình biết địa chỉ cô ấy không?”.

Giọng Tuệ vờ như không biết chuyện Linh mất, nhưng thật ra cô ta đã biết và nhận được xác em mình, và bây giờ đang tiến hành trả thù mà không cần sự giúp đỡ của người bạn phản bội.
Nguyệt suy nghĩ thật sự tuệ chưa biết Linh chết sao?. Nếu gặp Thiên Thiên chắc sẽ ra xung đột.

_” Mình thật sự không biết”.

Tuệ bắt đầu nghĩ cái này chắc không được.

Cô ta bắt đầu khóc_” Trước khi chết Linh có nhờ mình xin lỗi Thiên Thiên vì nó đã sai quá nhiều chết không đáng tội nhưng nó lại làm gia định Thiên Thiên tan nát. Nó có lỗi nó muốn nhờ mình thay vong hồn nó xin lỗi Thiên Thiên”.

Nước mắt là thật nhưng câu nói hoàn toàn giả dối và tràng ngập thù hận.

Nguyệt đắn đo cứ nghĩ thật_” Được nếu cậu đã ăn năng như vậy thì…….. số nhà Thiên Thiên nè XXX”. Nguyệt gửi qua cho Tuệ.

Tuệ nở một nụ cười nguy hiểm cảm ơn Nguyệt rồi cúp máy.

( Mọi chuyện sao đó chắc các bạn đã biết)

Nguyệt được lệnh gọi của bố nên quay về Paris một thời gian ngắn nhưng khi cô cảm thấy có cái gì đó không ổn ở đây. Và Tuệ đả biết Linh do Nó giết ngay lập tức cô quay về Việt Nam.Nhưng mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng của cô nó bị Gia Tuệ trả thù một cách tàn nhẫn.

Cô thấy mình thật có lỗi và đáng trách nỗi buồn cứ vây kích tâm hồn, người con gái có một nụ cười xinh xắn trên môi bây giờ đang nằm trước mặt cô bất động.

…………………………….

Mọi người đều nhìn Nguyệt cứ ôm lấy tay nó mà khóc. Ai cũng không biết tại sao Nguyệt lại kích động như vậy dù sao cũng chỉ mới quen mà.

Họ không hiểu được cái mà cô đang vằn xé, cái mà cô ân hận đến tột cùng.

Cô đứng lên lau nước mắt vì biết mình ngồi đây cũng đã quá lâu rồi.

_” Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, khi nào Thiên Thiên khỏe xin hãy gọi cho tôi biết. cám ơn.”. cô đưa tấm danh thiếp cho hắn cúi đầu cảm ơn một cách hối lỗi rồi quay đi.

_” Khoan đã”. Hắn cảm thấy kì lạ và thật sự rất muốn biết cái kì lạ đó nằm ở điểm nào.

Cô quay lại nhìn hắn ánh mắt chờ đợi hắn lên tiếng.

_” Tôi muốn nói chuyện với cô”. Một câu ngắn gọn hắn bước ra khỏi phòng không nói một lời nào khác.

Nguyệt nghi hoặc bước theo sau. Ra tới hành lang bệnh viện nơi ít người qua lại hắn xoay sang hỏi Nguyệt.

_” Cô là như thế nào với Thiên Thiên”. Tìm nhiều câu hỏi nhưng chỉ có câu này là hắn thấy hợp lí.

Nguyệt nhìn hắn _” Bạn thân”.

Hắn nheo mắt_” Từ lúc Paris về à”. Hắn có thể nhận ra ánh mắt Nguyệt nhìn Thiên Thiên có cái gì đó khác thường.

_” Đúng vậy. tôi quen cô ấy từ lúc ấy. khoảng thời gian tuy với nó là đau khổ nhưng với cô là hạnh phúc.

_” Cô và Tuệ đã làm gì Thiên Thiên”. Ánh mắt hắn chợt lóe lên tia sắt bén.

Không lẽ cậu ta đã biết mình và Tuệ là bạn không thể nào?.

_” Anh nói vậy là sao tôi không hiểu?”. Nguyệt làm lơ không biết. cái tội ác này không ai biết có lẽ lòng cô sẽ thấy thanh thản hơn.

_” Cô thừa biết tôi nói gì mà. Trăng khuyết”. hắn thừa cơ hội công kích nguyệt bằng cái tên gọi mà Tuệ đã gọi cô ta.

Ngày Tuệ và cô ta gặp nhau hắn chỉ tình cờ thấy khi ở trước cổng nên cô ta không hề biết hắn.

Ánh mắt Nguyệt hiện rõ sự sợ hãi. Trúng tim đen rồi.

_” Cô là người cấu kết với Tuệ hại Thiên Thiên đúng không?”. Chỉ là theo phỏng đoán thôi nhưng nếu muốn biết sự thật chỉ còn cách là liều nói đại, trúng không trúng thì chuyện đó nói sao.

Nhưng theo trực giác cho hắn biết thì đây là sự thật.

_” Không có không có”. Nguyệt ngồi xuống đất ánh mắt bi thương. Nỗi đau của tội lỗi vây kính tâm hồn cô.

Hắn tiến lại gần Nguyệt_” Tôi sẽ dẫn cô đi gặp một người”.

Hắn nói rồi đứng lên kéo theo cả Nguyệt cùng đi với hắn.
……………………………..

Sợi dây trói trên tay cô ta dần dần được nới lỏng ra nhờ con dao trong hộp dụng cụ y tế lúc nảy định giết nó vẫn còn nằm trong túi.

Tuệ nhanh chống tự cởi trói cho mình. Và cầm sẵn vị trí con dao thật chặc trong tay.

Nhưng bọn chúng đến 2 tên với khả năng và thân thể yếu ớt Tuệ không thể thoát ra được vì thế…………

_” Tôi khác”. Tuệ làm bộ mặt tội nghiệp nhất có thể.

2 tên đó thấy gái đẹp lại đang chịu khổ đâu nở lòng nào thấy cô ta khác mà không lấy nước.

_” Mày lấy đi”. Một thằng hất cắm về phía thằng kia ra lệnh.

_” Mày càng ngày càng giống tía tao”. Nói thì nói vậy thôi chứ chân thì đi lấy nước. tụi nó hay nạnh nhau vậy mà.

_” Đau”. Ánh mắt cô ta lộ vẽ cầu cứu nhìn tên còn lại.

Tên đó nhếch mép cười tiến lại con thỏ đáng yêu đang kêu cứu.

Hắn ta nhất cằm Tuệ lên_” Cho anh mi một cái anh sẽ cởi trói ra cho nha”. Hắn ta vừa nói tiến người về phía trước.

Đại ca đã nói không được đụng vào người cô ta chứ đâu nói không được mi cô ta đâu?.

Khi môi gần tới gương mắt trắng noãn kia thì…..

_” Sực……. á aaaaaaaaaaa”.

Tiếng hét chói tay vang lên tên kia nằm la liệt dưới đất. máu ngoài sau gáy không ngừng chảy ra, một nhát cô ta chỉ dùng một nhát dao vào sau gáy hắn.

Nghe tiếng la của hắn tên còn chạy lập tức chạy vào vừa đến cửa thì………

_” Rầm”. hắn bị một cái ghế đậo mạnh vào đầu bất tỉnh.

Lúc cô ta định leo qua cửa sổ thoát thì.

_” Bụp bụp bụp”. tiếng vỗ tay của người nào đó van lên.

Cô ta ý thức được chuyện chẳng lành vì mình bị phát hiện lập tức quay người lại.

_” quả nhiên không thể xem thường cô”. Hắn nói giọng mỉa mai.

_” Minh Khang” tại sao hắn ta lại ở đây rõ ràng hắn đã nói không muốn gây thêm thù oán tha cho mình rồi mà không lẽ…………. ánh mắt cô nhìn hắn bỗng tối sầm lại. thì ra đây là một cái bẫy.

Còn cả Nguyệt nữa.

_” Chào Gia Tuệ”. Nguyệt tiến lại phía Gia Tuệ, tình bạn giứa cô và Tuệ đã chấm hết từ lâu.

_” Mày còn có thể đến gặp tao sao? Lâm Nguyệt”. Tuệ khinh bỉ nhìn Nguyệt.

Nguyệt lắc đầu_” Với hạng người chỉ biết vì mình như mày không đáng để tao xem là bạn”.

Cô ta hoàn toàn vì bản thân mình lợi dụng Nguyệt đủ điều.

_” 2 người định làm gì?”. Cả Khang và Nguyệt đều tiến tới cô ta.

Hắn mỉm cười_” Cô nghĩ xem người hại vợ mình ra như thế tôi sẽ tha cho sao?”. Thật ra hắn chỉ muốn tự tay mình xử lí cô ta thôi.

Tất cả đều tại cô ta hết đều tại cô ta hại nó ra nông nỗi như thế này. Hại người vợ vui vẻ hoạt bát của hắn nằm trên giường bất động.

Vì những âm mưu cô ta bày ra hại hắn trách lầm nó, hại hắn phải cảm thấy hối hận tột cùng tất cả tất cả đều tại cô ta mà ra nguyên nhân của mọi chuyện.
Nguyệt cũng không mấy bất ngờ trước câu nói này của hắn. vì người mình yêu dù có hiền lành đến mức nào cũng trở thành ác quỷ.

_” Anh định làm gì?”. Cô ta hoản sợ ki hắn càng ngày càng đến gần.

_” tôi muốn cô phải giống như Thiên Thiên chịu cảnh đau đớn. tôi muốn cô chịu đựng hơn cả cảnh đau mà Thiên Thiên đã chịu”. hắn hận tất cả những người làm hại đến Thiên Thiên.

_” Bụp”. một thanh roi dài được hắn cầm trên tay từ lúc này quất thẳng vào người Gia Tuệ.

Một âm thanh ghê tởn làm kinh động lòng người tiếng hét cai ngiệt của cô gái làm xé tan đi không gian yên tĩnh vốn có.

Nguyệt cũng đứng đó trừng mắt nhìn hành động vừa rồi thật quá tàn ác.

_” Cô hiểu cảm giác sợ hãi khi Thiên Thiên bị Châu Linh bắt chưa?”. Hắn muốn tái diễn lại từng chút từng chút một.

Hắn đi lại kéo Tuệ lại thùng nước gần đó.

_” Không biết cái cảm giác bị nước đi vào trong miệng mũi mà không thể vùng vẫy chống cự hoàn toàn bất lực sẽ như thế nào nhỉ”. Miệng hắn nói môi mỉm cười đau khổ khi nhớ lại những vết thương trên người nó.

_” Hụp….”.

Đầu Tuệ bị nhận mạnh vào trong nước. cô ta cố vủng vẫy nhưng không được hắn quá mạnh.

Đến lúc tưởng chừng như không còn thở được nữa hắn mới kéo cô lên.

_” Thế nào thích chứ?”.

_” Xin anh tha cho tôi”. Cô ta chỉ còn cách van xin thôi, nếu không lúc hắn đang điên như thế này cô sẽ chết mất.

_” Cô thấy thế nào tha không?”. Hắn nhướng mày nhìn Nguyệt.

Ánh mắt Nguyệt nhìn Tuệ một cách bi thương. Nguyệt biết Tuệ đã phạm nhiều sai lầm nhưng cũng không nở thấy Tuệ bị hành hạ như vậy.

Vai Tuệ bắt đầu ứa máu do vết roi khi nảy.

_” Hãy tha cho cô ấy đi”. Nguyệt nhìn hắn ánh mắt cầu xin. Tuy không có cách nào tha thứ cho tuệ nhưng dù gì 2 người cũng là bạn thân.

Tuệ nhìn Nguyệt bằng ánh mắt cảm ơn.

_” Lần này tôi tạm thời tha cho cô, nhưng không có lần sao đâu. hãy sống làm sao cho không thẹn với đời, cô làm quá nhiều chuyện ác thế nào cũng gặp quả báo”. Hắn buôn Tuệ ra đi về phía cửa.

Nguyệt nhìn Tuệ đng ngồi dưới đất ánh mắt đau buồn rồi cũng nhanh chống bước ra.

Khi 2 người ra bóng dáng Tuệ cũng theo đó mà đi ra, cô đi trong đau đớn khi ra tới cửa kho thì.

_” Rầm ……….két……..”.

Tuệ nằm dưới đất toàn thân đầy máu. Cô nhắm mắt đi trong yên lặng.

0 0 4526 19 March, 2014 Truyện - Thơ, Truyện bộ March 19, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud