Sân ga

2069110

Mới chớm hè màu phượng đã xa xôi

Anh ngẩn ngơ trên sân ga đầy nắng

Phố hối hả nhưng sao lòng tĩnh lặng

Ga đông người mà vẫn thấy cô đơn.

Anh giật mình đi giữa chốn không tên

Qua góc nhỏ của một thời đã khuất

Tiếng còi tàu bỏ giữa chừng câu hát

Cái nhìn theo xa xót cả phương trời

Trên sân ga ở phía dốc cuộc đời

Một lần gặp thêm một lần vội vã

Chia tay nhau, thêm một lần xa lạ

Đưa ta về trong tiếc nuối thân thương.

Trời trong veo mưa ào xuống bất thường

Mưa như thể đủ làm ta ướt áo

Mây nghiêng đổ lòng xốn xang hư ảo

Biến hồn anh thành ngọn gió theo tàu .

Thời gian ơi có trở lại phía sau

Nơi lấp lánh một khoảng trời quá khứ

Nơi kỷ niệm thế vẫn còn chưa đủ

Nếu có ngày lại giao cảm sân ga.

Để mai rồi vương vấn lại chia xa

Trời thương nhớ có còn bao cái nếu

Đơn giản thế bây giờ anh mới hiểu

Thì rất xa, ta đã rất xa rồi!

0 1 2286 07 March, 2014 Thơ, Truyện - Thơ March 7, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud