Posted by

Em bé chơi với rắn

[…]

Chàng sợ lắm. Cái sợ của một người chưa từng sống trên sa mạc. Vậy mà có lần, con bé cầm con rắn trên tay để nhát chàng. Con rắn hiền khô, không có khuynh hướng muốn cắn con bé. Con bé nói:

– Chú cầm thử, không sao đâu!

Chàng lắc đầu, mặt mày tái xanh, làm con bé phì cười, chê chàng là đồ nhát hít. Chàng đã sợ, còn vụng về che lấp sự nhút nhát của mình bằng cách dạy đời con bé:

– Em chơi với rắn, có ngày nó cắn em đó!

Con bé cười chảy nước mắt. Nó nói:

– Chú không biết phân biệt rắt độc và rắt không độc, còn bày đặt dạy con làm gì? Chú rờ thử vào da con rắn mà xem, nhám lắm!

Chàng thử đưa tay ra rồi rụt về, nhìn con bé mà cười, tìm cách che dấu sự hổ thẹn. Nhưng con bé không quan tâm mấy […]  nó nói:

– Con phân biệt được rắn độc và rắn lành rất dễ dàng, cho nên con không sợ rắn. Con thấy rắn rất sợ người. Hình như lũ rắn không phân biệt được người hiền và người ác phải không chú?

Câu hỏi của con bé làm cho chàng giựt mình. Chàng còn chưa biết phân biệt được người hiền và người ác huống hồ là lũ rắn? Chàng tò mò hỏi con bé:

– Người hiền khác người ác chỗ nào vậy em?

Con bé trợn tròn to mắt lên, nói:

– Dễ vậy mà chú không biết sao? Chắc chú cũng sợ người giống như sợ sắn vậy hả?

Chàng cười bẽn lẽn, thấy mình bị con bé bắt quả tang. Chàng sợ người thật. Đôi khi chàng thấy mình bị con người cắn phải, và phải chịu đau đớn thật lâu, chắc không thua gì rắn cắn. Con bé không sợ rắn này biết cách phân biệt rắn độc và rắn lành, người hiền và người ác. Con bé, người bạn nhỏ của chàng vừa mới lên 12 tuổi. […]

Con bé này là thầy của chàng. Nó giúp chàng hiểu ra những điều mà chàng không nghĩ tới. Chàng hỏi:

– Em nói người hiền và người ác dễ phân biệt lắm. Em nói cho tôi nghe làm cách nào tôi biết được đó là một người hiền?

-Dễ lắm chu ơi! Người hiền thì biết thương mình.

-Nhưng làm sao mình biết người đó thương mình được?

Con bé nhìn chàng, tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe chàng hỏi một câu ngớ ngẩn. Nó nói:

– Chú biết con thương chú không?

Câu hỏi của con bé làm chàng cảm động. Chàng bước đến gần, nắm lấy tay con bé, rồi từ từ ôm nó vào lòng. Chàng nói:

– Tôi cũng thương em lắm, em là một người bạn tốt của tôi.

Con bé đưa tay ôm ngang hông chàng một hồi lâu rồi từ từ đẩy ra. Nó đứng thẳng, ngước mặt lên nhìn chàng, và nói:

– Tình thương dễ thấy lắm. Làm sao mình có thể giả bộ thương người kia được. Người biết thương là người hiền.

– Còn người ác?

– Người ác là người chưa biết thương.

- LỮ -

0 2 3800 05 April, 2014 Nghệ thuật sống, Sống đẹp April 5, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud