Anh là đàn ông mà!

Em ước gì chúng ta có thể quay lại thời gian trước kia, thời gian mà có thể xem nhau như anh em, cùng nhau đi chơi, đi nhậu nhẹt mà không phải suy nghĩ gì cả. Trái tim em đã từng đau lắm nên em rất sợ và tự bảo vệ nó bằng sự lạnh lùng vô cảm với tình yêu. Thế nhưng đối với anh em không biết nó bắt đầu từ khi nào và bây giờ em phải tự mình kết thúc nó. Cái kết mà em tự thấy mình thật đáng thương.

20120228165941_nole

Anh có phải quá tàn nhẫn ? Anh có thể nào trả lời cho em câu hỏi này không? Anh đến với em để làm gi? Câu hỏi đã làm em trằn trọc bao đêm suy nghĩ, nước mắt ngân ngấn rơi ướt gối. Em đã rất vô tư khi xem anh là một người anh trai, Còn đối với anh tình cảm 10 năm giữa anh và người ấy tại sao anh không trân trọng? Anh lại nói dối với em và cô ấy. Có lẽ lúc chuyển mối quan hệ giữa tình anh em thành tình yêu là lúc anh say thì khi anh say anh mới nhớ đến em. Mỗi lần nghĩ về điều đó em đau lòng lắm anh biết không? Em đã cố gắng tin anh và tự lừa dối mình rằng hai người đã chia tay, em cố gắng vun đắp tình yêu này và luôn khiến anh là người hạnh phúc nhất. Đối với anh cũng vậy, anh luôn đưa em đi chơi cùng anh, trước mặt sếp, bè bạn anh luôn chăm sóc cho em từng li từng tí và không quên giới thiệu em là người yêu của anh. Lúc ấy em nghĩ mình rất hạnh phúc khi có anh. Rồi trong một phút ích kỷ em không còn có thể cao thượng, tai không nghe mắt không thấy. Chính sự tò mò ấy đã giúp em hay hại em đây. Em lục điện thoại khi anh say ngủ, cuộc gọi đến “vợ yêu”…tin nhắn anh và cô ấy ”ox,bx”.Em bấm số điện thoại của mình thì chỉ hiển vẻn vẹn là một con số, hình ảnh đi chơi anh chụp cho em chẩng còn một tấm. Em đau lắm, em đau đến mức không biết mình khóc từ khi nào. Em muốn gọi anh dậy và đuổi anh đi ra khỏi tầm mắt em, em thấy mình thật đáng thương. Cô ấy đang đứng trước cửa và la hét, anh chạy cuống cuồng đi ra mở cửa và dắt xe không quên năn nỉ cô ấy trong khi cô ấy mắng chửi em, anh chỉ dành cho em 3 từ ” em vào đi”. Cô ấy và anh chưa cưới nhau, chưa là gì cả nhưng tại sao anh lại bênh vực cô ấy như thế. Cố ấy quan trọng với anh như thế tại sao anh lại đến với em. Suốt 10 ngày anh không nhắn cho em 1 tin nhắn hỏi thăm hay 1 lời xin lỗi. Em không ngờ anh lại có thể đối xử với em như vậy. Em tự hỏi rằng mình lại chọn sai người rồi sao. Em cũng im lặng, em cũng chảng buồn nhắn cho anh làm gì, khi đó em đã quyết định buông tay anh ra vì em hiểu vị trí của em đang ở đâu.

Vậy mà đối với anh vần chưa đủ, có lẽ khi đã dổ dành chị ấy xong anh vẫn đến tìm em mặc cho em nói gì, dứt khoát thế nào anh vẫn đến tìm em thường xuyên. Mỗi lần gặp anh là mối lần em khóc, em không thể làm theo những gì mình nghĩ, em vẫn hi vọng một điều gì đó ở anh, cũng nực cười khi em có ý định “anh sẽ bỏ cô ấy mà đến với em”. Lần thứ hai mà chắc có lẽ cũng là lần sau cuối em chịu đựng đau khổ vì anh. lần này anh lại tàn nhẫn với em hơn, em trở nên coi thường và hận anh nhiều lắm. Sinh nhật cô ấy, anh ở bên cạnh và vì cô ấy muốn anh lại gọi điện cho em ” anh và chị sắp đám cưới, chúng ta chấm dứt đi. – Anh xem em là gì ? Em nghĩ chúng ta đến với nhau vì điều gì? – Anh là đàn ông mà em!” . Lúc ấy anh biết em muốn làm gì không? Em muốn anh ở trước mặt em để em nhìn rõ được mặt anh xem nó đểu cáng như thế nào. Em không ngờ anh có thể thốt ra lời nói như thế với người mà anh từng nói lời thương yêu. Tình yêu và hi vọng mỏng manh của em đã chết. Em không muốn nhìn thấy anh nữa. Em mong anh hãy biến mất khỏi tầm mắt em, em hận anh. Tại sao những việc như thế anh cũng làm được? Câu hỏi của em đã được anh trả lời trước mặt cô ấy, cho dù đó là lời nói dối thì trong hoàn cảnh đó anh đã khiến em trở nên tồi tệ hơn, em nhận ra em chỉ là trò đùa không hơn không kém. Lần này em không cần ở anh lời xin lỗi nào nữa. Vì anh đã làm em đau đến mức không còn có gì để bù dắp lại được. Hi vọng em sẽ không nhìn thấy anh nữa.

0 4 7214 24 July, 2014 Bạn trẻ, Tâm sự July 24, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud