Posted by

LỜI MUỐN NÓI

Bạn và Tôi hai con người xa lạ,

Vô tình gặp và vô tình kết thân.

Tôi trẻ con, bạn chững chạc người lớn,

Tôi khù khờ, lắng nghe bạn sẻ chia,

Tôi cười nhiều, tào lao bao chuyện lẻ,

Bạn hưởng ứng cuộc nói chuyện thêm vui.

 

Lắm lúc nghĩ, Tôi-Bạn thật buồn cười,

Gặp nhau rồi chuyện chính chẳng nói đâu,

Cứ để gần kết thúc rồi kết dở,

Và nhắn tin ” chuyện tớ kể cậu nghe”,

Vậy nên có chuyện “lỡ” rồi hiểu lầm,

Lỡ gặp, lỡ thân rồi lỡ nhớ

Lỡ hẹn rồi lỡ buồn tiếp lỡ thương….

 

Bỗng giật nảy thấy mình thật lỗi tội,

Nghĩ vu vơ ấy những chuyện không thể.

Vì đã hiểu con đường của hai đứa,

Một chút giống và thêm nhiều điều nữa.

Cuộc sống, nó gắn với niềm hi vọng,

Gia đình ấy cùng với bao con người,

Bao niềm tin, thổn thức họ trông đợi.

 

Bỗng khựng lại, cảm xúc giấu vào trong,

Tuy biết vậy, ấy nhưng cũng là người,

Cũng biết thương, biết yêu và quý trọng.

Miệng cười toe toét, chẳng biết nỗi lòng,

Buồn buồn tự kỉ, một mình nói nghe.

Vì biết rằng có than uk cũng thế,

Đâu phải ai chỉ có một câu chuyện,

Lại vô tình tự tạo thêm muộn phiền….

Đến cái tuổi phải tự  biết chọn lựa,

Con đường nào đúng với Thánh Giá kia.

Đã sẻ chia, đã thấu và đã hiểu

Ừ tất cả chỉ là cảm xúc nhỏ,

Của cái thời sinh viên tuổi học trò.

 

Một lời nguyện cầu riêng cho bạn tớ:

“Hạnh phúc, Bình An mỗi niềm vui nhỏ

Thành công, Ơn Chúa xuống trong cuộc đời.”

 

Vẫn còn nhớ câu hỏi nhỏ của bạn:

” Một ngày nào đó tớ không còn bước tiếp

Con đường ấy, con đường tớ từng chọn

Cậu có còn chơi với tớ nữa không?!”

Chỉ mỉm cười, Nguyện Chúa giữ kết liên.

 

Còn riêng tớ cũng để vài câu hỏi:

” Liệu chăng rằng trên quãng đường còn lại,

Tôi có còn là tôi như đã gặp?

Và liệu bạn có còn hay nhớ đến

Cô bạn khờ và phiền cậu nhiều nà…..

0 0 1899 26 May, 2014 Thơ, Truyện - Thơ May 26, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud