Posted by

2 năm làm osin miễn phí cho nhà chồng chưa một ngày tôi hạnh phúc

Người ta nói chọn chồng chứ không chọn được nhà chồng. Tôi thì hỏng cả. Làm ô sin miễn phí cho nhà chồng suốt hơn 2 năm qua, chưa một ngày nào tôi được hạnh phúc.

Là một người phụ nữ, ai cũng mong muốn mình có được cuộc sống gia đình hạnh phúc, mọi người trong gia đình đều thương yêu, tôn trọng nhau và luôn quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Nhưng từ mong muốn đến thực tế là một khoảng cách khá xa. Nhất là với những chị em không được may mắn trong tình yêu và hôn nhân.

Tôi rất thông cảm với những người phụ nữ có cuộc sống gia đình không hạnh phúc để rồi phải đi đến cái kết không vui vẻ gì là ly hôn, đường ai nấy đi. Có rất nhiều lý do được đưa ra. Đương nhiên là không giống nhau, nhưng trên hết đều xuất phát từ những rạn nứt trong tình cảm gia đình, từ việc không tin tưởng nhau, đến những hiểu lầm và cả những sai lầm không đáng có.

Tôi là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự. Chưa bao giờ tôi nghĩ có một ngày mình lại phải lên đây để chia sẻ câu chuyện buồn của mình. Tôi thực sự không muốn có thêm nhiều chị em phải buồn thay cho tôi. Nhưng nếu không nói ra, tôi cảm thấy bế tắc vô cùng và không biết nên làm gì bây giờ.

Vì vậy, sau khi đọc xong chuyện của tôi, hy vọng mọi người cho tôi những lời khuyên để tôi có thể bước ra khỏi cuộc sống hiện tại.

2 năm làm osin miễn phí cho nhà chồng chưa một ngày tôi hạnh phúc

Tôi năm nay 25 tuổi, có một công việc ổn định là làm viên chức nhà nước tại một cơ quan gần nhà, chỉ cách 2km. Xét về ngoại hình, tôi không phải là cô gái xinh đẹp nổi bật nhưng cũng tương đối dễ thương. Ngày còn học đại học, có khá nhiều chàng trai theo đuổi tôi và muốn được tìm hiểu để đi đến hôn nhân nhưng tôi đều không động lòng.

Tôi lấy chồng tôi bây giờ năm 23 tuổi và có 1 con trai 20 tháng tuổi. Anh là mối tình đầu của tôi trong suốt những năm tháng còn là học sinh cho tới bây giờ. Người ngoài nhìn vào luôn nói tôi sướng, vì nhà mẹ đẻ và nhà chồng ngay sát vách nhau. Chồng tôi cũng làm trong cơ quan nhà nước và ở gần nhà. Vì anh là con trai một nên 2 vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Dưới chồng còn 1 cô em gái đã lấy chồng xa, mỗi năm chỉ về nhà khoảng 3, 4 lần.

Nếu mọi chuyện chỉ có vậy, tôi sẽ là cô gái hạnh phúc viên mãn. Nhưng sự thật thì luôn không thể ngờ. Hiện giờ tôi đang phải lén lút dùng thuốc điều trị chứng bệnh trầm cảm của mình. Tôi có cảm giác nếu không vượt qua được, rất có thể một ngày nào đó, tôi sẽ không chịu đựng được mà muốn kết thúc cuộc sống này.

Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, tôi đã phải chịu ấm ức. Có lẽ nó giống như là điềm báo cho cuộc sống sóng gió sau này của tôi. Khi ấy, tôi mới chân ướt chân ráo bước vào nhà anh, đã bị cô em gái của anh vào phòng tân hôn của 2 vợ chồng giáo huấn đủ điều (em gái chồng hơn tôi 3 tuổi). Cô ấy nói tôi phải chăn sóc tốt cho nhà chồng, nếu không làm được thì đừng có trách nó vô tình.

Những ngày sau đó thì vô cùng mệt mỏi, vì tôi làm gì cũng đều bị cô ấy soi mói, chê bai khiến tôi rất khó xử. Bây giờ vẫn vậy, dù cô ấy không về thường xuyên, nhưng cứ mỗi lần về là lại vào dịp nghỉ lễ, nên tôi luôn phải chịu đựng cảm giác bị coi thường đó trong suốt những ngày cô ấy ở nhà. Đến nỗi cứ khi nào được tin vợ chồng cô ấy sắp về là tôi lại nơm nớp lo sợ, đêm ngủ cũng không được ngon chỉ vì nghĩ đến lúc sẽ bị nói nặng nhẹ. Nhất là ánh mắt sắc như dao đó, cứ mỗi lần nhìn tôi là tôi cảm thấy lạnh lẽo thấu xương rồi.

Mỗi lần cô ấy về nhà là lại gợi ý muốn lấy dồ dùng của tôi (quần áo, giày dép, đồ trang điểm). Cứ cái nào đẹp là cô ấy lại mang đi. Cô ấy còn tự ý mở tủ quần áo của tôi lúc tôi vắng nhà để lấy áo mặc, rồi lúc tôi về thì giả bộ nói cho em mượn vì về có vài ngày nên lười không mang đồ. Tính tôi vốn ưa sạch sẽ nên không thích dùng chung đồ kiểu đó. Nhưng nói thì không được vì cô ta sẽ làm ầm lên ngay. Và chồng tôi sẽ nói tôi nhỏ nhen ích kỷ, nó về có mấy ngày mà cũng gây khó dễ.

Vậy nên từ lần sau tôi rút kinh nghiệm không mua đồ đẹp nữa. Có cái váy áo nào ưng ý thì phải mang sang nhà mẹ đẻ gửi nhờ. Mỹ phẩm trang sức tôi cũng chẳng có nhiều nên từ lúc đó tôi cũng không mua sắm nữa.

Trước đây, khi chưa kết hôn, thi thoảng tôi còn trang điểm 1 chút nhưng giờ thì luôn trong tình trạng để mặt mộc đi làm, quần áo chũng chỉ đơn giản là quần âu, áo sơ mi chỉn chu. Đồ mặc ở nhà thì phải kín như bưng.

Có hôm mà hè trót mặc cái quần đùi ra khỏi phòng là mẹ chồng nói luôn: “Chân ngắn thì khoe cái gì?”. Thế mà con gái mẹ thấp hơn tôi 10cm, cao 1m53 sao mẹ không chê, nó mặc quần đùi đi ăn mừng nhà mới người ta sao mẹ không nói? Nhưng những câu này tôi chỉ dám để trong lòng chứ chẳng dại mà nói ra, không thì người chịu thiệt là tôi chứ chẳng phải ai khác.

Năm đầu tiên về làm dâu là vậy. Trong năm đó, tôi cũng mang thai đứa con đầu lòng. Khi biết có thai, tôi vừa mừng vừa sợ. Làm vợ chưa quen đã phải làm mẹ, tôi sợ không làm tốt được. Nhưng lúc báo cho chồng biết tin, anh ấy cũng chỉ ậm ừ nói vậy hả, không tỏ ra vui mừng như tôi nghĩ.

Đến khi cái thai được 18 tuần, đi siêu âm biết nó là con trai, đến lúc đó trông anh mới có vẻ vui hơn. Hơn 8 tháng mang thai, thật may mắn vì tôi nghén ít và khỏe mạnh. Những ưu tiên chăm sóc cho bà bầu hầu như không có. Tôi tự chăm sóc cho bản thân mình, nên ăn gì, kiêng gì, tôi đều tự tham khảo các chị em và xem tin tức trên sách báo.

Mẹ chồng mua được cho 1 con cá chép nấu cháo ăn 1 bữa, rồi đi khoe khắp xóm là ngày nào cũng nấu cháo cá chép cho tôi ăn. Khi biết được, tôi chỉ thấy buồn sao mẹ lại tham lấy tiếng tốt như vậy mà sự thực mẹ không làm như thế. Mẹ chồng tôi là người như vậy đó. Ra ngoài thì xởi lởi, nói nói cười cười, nhưng khi về nhà là lại quát chồng mắng con, mắng cháu ầm ĩ.

Mang thai mệt mỏi, tôi vẫn hàng ngày đi làm, đi chợ, nấu cơm và dọn dẹp, giặt giũ cho cả nhà. Vì là nhà tầng nên quần áo sau khi giặt xong tôi phải xách lên sân thượng phơi, rất mệt và mỏi. Đến khi sinh con, ở cữ 40 ngày, tôi tự tay giặt quần áo của mình. Còn tã lót, quần áo của con thì mẹ chồng giặt đến ngày thứ 18 là tôi tự giặt dù vết khâu tầng sinh môn chưa lành. Lúc ấy lại là mùa đông nên tôi cảm thấy thực sự chán nản.

Rồi mẹ chồng và chồng lại hay cự nự nhau chuyện nấu cơn, giặt đồ trong lúc đó, khiến tôi luôn phải suy nghĩ. Nhiều lúc ấm ức khóc 1 mình. Có lẽ lúc ấy cơ thể còn yếu lại hay phải xúc động nên giờ tôi mới mắc bệnh trầm cảm thế này.

Từ khi có con, tất cả mọi chuyện chăm con của tôi mẹ chồng đều can thiệp. Từ chuyện cho ăn, cho mặc, cho đi vệ sinh ra sao. Nếu tôi không làm đúng ý mẹ là mẹ lại tỏ thái độ không hài lòng ra mặt. Đến tận bây giờ, khi con tôi đã 20 tháng, mẹ vẫn can thiệp mỗi khi tôi cho cháu ăn, cho cháu mặc.

Trong gia đình chồng, tôi không có tiếng nói, không được quyền phát biểu ý kiến. Những lời nói của tôi luôn bị mọi người gạt ra ngoài. Tôi cảm thấy thực sự thất vọng. Và thêm nữa, mỗi khi không hài lòng điều gì, mẹ chồng lại gọi tôi ra dạy bảo (những lúc chồng không có nhà). Mẹ nói bóng gió xa xôi nhưng mà tôi hiểu là mẹ đang nói tôi đấy.

Những khi ốm mệt, tôi chỉ muốn được nằm nghỉ nhưng nghĩ đến khuôn mặt hầm hầm của mẹ là lại cố gắng gượng làm cho xong bữa cơm. Dù không thể nuốt nổi nhưng vẫn cứ phải tỏ ra ngon lành. Khi tôi đi làm, phần chăm cháu là của ông nội, tức là bố chồng tôi. Mẹ chồng tuy đã nghỉ hưu nhưng luôn thấy bà bận rộn việc làng xón nên tôi không dám nhờ bà trông cháu. Vì không thường xuyên gần gũi nên giờ con trai tôi không theo bà, bà bế là nó lại khóc thét lên.

Cuộc sống của tôi từ ngày có con càng thêm mệt mỏi. Nếu chồng tôi là người đàn ông tốt, biết thông cảm và chia sẻ thì tôi cũng đỡ tủi thân. Đằng này anh lại có tính gia trưởng và rất cụ cằn, thô lỗ. Trước đây, yêu nhau lâu như vậy nhưng chưa bao giờ anh có biểu hiện làm tôi không hài lòng. Từ ngày về sống chung, cứ không vừa ý điều gì là anh lại hậm hực, rồi bỏ ra ngoài không về.

Gần đây nhất là lần anh tát tôi trước mặt mẹ đẻ chỉ vì tôi nói anh không chịu giúp tôi chăm sóc con khiến tôi rất thất vọng. Mẹ tôi cứ nghĩ rằng tôi sống thoải mái, nhưng từ hôm đó, mỗi lần sang nhà mẹ lại bảo: con hãy cố gắng nhẫn nhịn, phụ nữ đều khổ như vậy cả. Cứ nghĩ đến công lao bố mẹ nuôi tôi 23 năm trời chỉ mong con gái được sung sướng mà tôi không cầm được nước mắt. Người ta nói chọn chồng chứ không chọn được nhà chồng. Tôi thì hỏng cả.

2 năm làm osin miễn phí cho nhà chồng chưa một ngày tôi hạnh phúc

Anh không giúp tôi tí nào trong việc chăm sóc con. Từ ngày sinh con xong, tôi tăng thêm 13kg, béo hơn trước rất nhiều nên anh luôn tỏ ý chê tôi xấu xí.

Mới hôm qua thôi, tôi tình cờ biết được pass facebook của anh và vào đọc tin nhắn của anh gửi cho những người khác. Tôi thất vọng cực kỳ khi biết anh trong lúc làm chồng tôi vẫn ngang nhiên tán tỉnh người khác. Dù đôi lần bạn bè anh bóng gió xa xôi trong những cuộc gặp gỡ rằng anh trăng hoa bên ngoài, nhưng tôi không bao giờ tin. Tim tôi tan vỡ khi đọc những dòng tin nhắn nói yêu thương nhớ nhung và hẹn hò gặp nhau rất tình cảm đó.

Từ ngày làm vợ anh, anh chưa khi nào ôm hôn tôi. Chỉ thơm vào má. Mỗi lần vợ chồng gần gũi anh cũng chỉ làm cho có lệ để giải tỏa rồi bỏ mặc tôi nên giờ tôi có tâm lý rất sợ mỗi khi anh đòi hỏi. Thì ra anh giấu tôi làm những chuyện này. Tôi luôn cho rằng phụ nữ sau khi kết hôn phải khác thời kỳ son rỗi, nhưng không ngờ là lại khác đến xa vời như vậy.

Từ đêm qua đến giờ, trong đầu tôi hỗn loạn nhưng suy nghĩ không sao kiềm chế được. Sáng đến cơ quan làm việc cũng không thể tập trung vì những điều tôi nhìn thấy trên FB của chồng. Nó giống như cả người bị hàng ngàn con ong đang bâu vào châm chích, vô cùng đau đớn khó chịu. Tôi nghi ngờ chính bản thân mình liệu có bị làm sao không, khi mà trước đây yêu anh, đã biết anh có tính trăng hoa, đang yêu tôi mà vãn cặp kè và ngủ với người khác mà vẫn chấp nhận yêu anh, đồng ý kết hôn với anh sau này. Giờ tôi mới thấy mình thật ngu ngốc.

Làm ô sin miễn phí cho nhà chồng suốt hơn 2 năm qua, chưa một ngày nào tôi được hạnh phúc. Ý nghĩ muốn ly hôn đang dần hình thành trong đầu tôi lúc này. Có quá nhiều điều khiến tôi thất vọng. Nhưng con trai nhỏ của tôi không có tội tình gì. Bây giờ chia tay anh, tôi sẽ làm mọi cách để giành quyền nuôi con.

Nhưng tương lai sẽ thế nào? Tôi sẽ phải từ bỏ công việc hiện tại, phải bỏ quê hương mà đi vì người dân ở đây nổi tiếng thích soi mói bới móc chuyện nhà người ta, khi mà mẹ đẻ lại ở ngay cạnh và tôi không thể làm mẹ đau khổ thêm nữa. Thực sự giờ này tôi cảm thấy rất bế tắc, mệt mỏi. Xin các bạn độc giả cho tôi những lời khuyên để tôi có thể vượt qua được giai đoạn khó khăn này.

Mèo Béo (nguồn Afamily)

0 2 3819 15 July, 2014 Hôn nhân - Gia đình, Tâm sự July 15, 2014

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud