19 tuổi, tôi một mình vào bệnh viện để bỏ đi đứa con đầu lòng của mình.

Tôi từng ngày phải chứng kiến cảnh đứa con đang thành hình của mình dần dần chết đi khi những liều thuốc âm thầm ngắm vào cơ thể, mục tiêu của thần chết đang hướng tới là đứa con của tôi. Con tôi phải chết. Tôi đau đớn và cũng không hiểu điều đang làm có thật sự là đúng không? Tôi còn quá trẻ khi làm mẹ, nhưng tôi cũng hiểu cảm giác đau đớn của một người mẹ phải vật vã chịu những cơn đau đang diễn ra. Tôi hụt hẫng giữa cuộc đời này, tôi đau, đau lắm. Tôi biết con mình đang đau nhưng tôi không thể làm gì được ngoài việc mong con chết nhanh đi, chỉ có như vậy thì con của tôi mới không bị nỗi đau giằng xé nữa.

tamsu1 Tâm sự cô gái 19 tuổi đi phá thai

Có phải tôi rất ác không khi tự tay giết chết con? Tôi không hề muốn con phải ra đời trong lúc này. Tôi 19 tuổi – cái tuổi còn lo ăn, lo học, lo chơi thì làm gì đủ can đảm đón nhận một đứa bé chào đời. Con là kết quả do tôi và người yêu tạo ra trong thời gian còn mặn nồng thương nhau, khi phát hiện có con, tôi đau đớn và tự trách bản thân sao quá khờ dại như vậy. Nhưng bây giờ có ngồi đây than thân trách phận thì cũng chẳng được gì. Đã quá muộn rồi, điều cần làm bây giờ là phải một mình giằng xé bản thân khi con tôi đang đau, tôi cũng đau, nhưng tôi thừa sức hiểu con còn phải đau nhiều hơn tôi.
Tôi vốn đã yếu đuối bây giờ phải một mình như kẻ không hồn. Một mình bước vào phòng khám tôi gượng gạo nhưng vẫn tỏ ra bình thản. Cầm tờ số thứ tự siêu âm thai trên tay tôi run cầm cập, tôi muốn bỏ về vì không đủ can đảm làm việc đó. Một đứa con gái trẻ không chồng bước vào phòng khám thai, còn nỗi nhục nhã nào hơn nữa. Nhưng khi nghĩ lại sau này phải một mình, tôi không còn gì cả, ngay cả thứ hạnh phúc mà tôi đã trải qua cũng từ biệt ra đi vì một câu đơn giản “anh muốn tự do, một mình”, tôi đau lắm khi nghe câu nói ấy. Tôi phải can đảm một lần để sau này khỏi phải khổ.

Nằm trên giường, nhìn lên màn hình tôi thấy con mình đang chuyển động, tôi hồi hộp chờ đợi. “2 tháng rồi, thai khỏe lắm” – lời bác sĩ nói ra làm tôi vừa vui vừa sợ muốn khóc. “Con muốn bỏ” – tôi buộc lòng phải nói ra điều đó và cũng chính là câu nói đã kết thúc một sinh mạng cũng như kết thúc cuộc đời của tôi. Lần đầu tiên khi tôi biết đau là gì khi ống tiêm được tiêm vào cơ thể, tôi sợ tiêm thuốc từ trước tới giờ là vậy, nhưng lần đầu và chắc có lẽ là lần cuối tôi phải trải qua cảm giác đó.

Về tới phòng trọ tôi đã khóc như chưa bao giờ được khóc, tôi cảm thấy quá tội lỗi khi đã giết chết con mình. Nhưng cảm giác đau đớn khác lại đến khi điện thoại của tôi hé sáng, tin nhắn tới “anh nợ em nhiều lắm, anh xin lỗi”. Xin lỗi được gì khi trước sau gì con tôi cũng chết, con chết thì tôi cũng đã chết. Tôi không còn quan tâm tới cảm giác và không muốn biết cuộc sống bên ngoài ra sao nữa. 2 ngày rồi tôi không đến lớp và tự nhốt mình trong căn phòng trọ cô đơn khi đêm về. Tôi sợ đêm, sợ khi nhìn thấy ánh sáng và sợ những người xung quanh. Tôi muốn một mình, một mình âm thầm chứng kiến đứa con đang chết dần trong cơ thể.

Ở thế giới bên kia, tôi mong con sẽ được sống hạnh phúc, thiên thần nhỏ của tôi sẽ được tươi cười mãi mãi. Và cầu xin con hãy tha thứ cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra, tôi đã không đủ sức để bảo vệ con.

Theo người đưa tin

Tiện ích mới:  Cùng theo dõi các chủ đề đang HOT tại Dongcam.vn nào!