Posted by

Chút suy tư…

Gửi tới những ai vừa trải qua thời học sinh…

Đêm khuya! Chợt bừng tỉnh, ngó đồng hồ thì đã 1h34p sáng. Có gì đó khiến ta không ngủ được, đêm Hà Nội yên tĩnh quá! Chẳng tìm đâu ra tiếng gà gáy vang vọng từ xa-thứ âm thanh quen thuộc hồi còn thức để ôn thi đại học. Rồi lại thấy ta thật cô đơn, bé nhỏ, lạc giữa dòng đời. Nằm, không ngủ, lại nghĩ miên man…

61e39014077146010e4398206c05cd62

Nhớ cơn mưa chiều nọ, cũng cái cảm giác này, nhưng có chút khác biệt. Hôm ấy trời không nổi gió to, không sấm chớp; mây đen cứ lẳng lặng kéo tới, nhiều dần, nhiều dần. Ở trong nhà thì không thể nhận ra được…

Và rồi trời mưa! Cơn mưa mang đến bao nỗi buồn, bao suy tư. Nhưng sao mưa lại buồn? Có ai biết được! Cơn mưa chặn lại dòng đời đang trôi
hối hả, khiến ta dừng một chút để suy nghĩ về những chuyện đã qua. Ta chợt nhận ra ta đã để vụt khỏi tầm tay quá nhiều điều quý giá, những hối hận, những tiếc nuối…vì thế mà ta buồn chăng? Có lẽ vậy. Mưa có tội gì đâu. Mưa đơn giản chỉ là những giọt nước trên cao, quá nặng, rơi xuống. Mưa mang theo những tình cảm từ mọi miền xa xôi, vỡ oà như muốn làm tan đi nỗi buồn, nỗi nhớ…

Ta lại nhớ sân trường xưa, cũng trong cơn mưa mùa hạ. Hàng phượng vĩ đứng lặng im dưới cơn mưa xối xả. Thỉnh thoảng, như nghẹn ngào, một cánh phượng rơi! Phượng cũng buồn lắm chứ! Hoa phượng mơ, hoa phượng nhớ, hoa phượng khóc… Sao phượng lại bừng nở vào giây phút chia tay của tuổi học trò, phượng muốn in sâu một hình bóng vào tâm trí ta ư? Không đâu phượng ơi! Ta nhớ tất cả! Nhớ những song cửa sổ đã hoen gỉ, nhớ từng viên gạch lát nền vỡ đôi…dường như mọi thứ đều trở nên thân thương kì lạ. Nhớ hình bóng thầy cô, bạn bè nhạt nhòa trong làn mưa mờ ảo. Sân trường như thu nhỏ lại, đi vào trong ta như một góc nhỏ trong tâm hồn. Còn những hạt mưa, chúng đi đâu rồi?

Giọt nước mắt đầu tiên đã rơi. Phải, ta đã khóc, mưa làm ta khóc rồi. Mưa không muốn thế mà! Lỗi không phải mưa, là vì chính ta. Ta tiếc nuối phút giây học trò, bạn bè vui đùa, nghịch ngợm, rồi thầm mong chúng quay trở lại. Buồn quá, khóc lúc nào không hay. Nước mắt hòa vào những giọt mưa. Những giọt mưa vô vị! Phải vậy không, có thật sự vô vị như ta tưởng? Mưa mang theo nó bao ngọt ngào, bao đắng cay, bao nỗi nhớ…tất cả, tất cả khiến ta không thể nếm được, và kết quả, ta chẳng cảm nhận được gì. Ta chỉ có khả năng nhận ra vị nước mắt của chính mình, vị mặn.
Tiếng còi xa xăm từ đâu kéo ta về thực tại. Mưa không còn nữa nhưng nước mắt thì đã lăn dài trên gò má. Đấy, chẳng phải tại mưa mà! Giờ đây, điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Ta nhớ nhà, nhớ trường, nhớ bạn bè… Họ ở đâu, đang làm gì, có như ta lúc này…

Trời sáng. Vội trở dậy, tìm lại tấm ảnh chụp cả lớp hồi cuối năm, tìm bài thơ mà cô giáo tặng cho lớp. Sao nhớ quá! Buồn quá! Bạn bè ơi! Những kỉ niệm ơi! 12A4 của ta ơi! Phải xa thật rồi sao?

Tran Dong

0 2 2085 23 July, 2013 Blog, Cảm xúc, Home July 23, 2013

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud