Posted by

Điều chúng ta nói trong im lặng

Chúng ta đi với nhau qua thêm một buổi chiều
Để rồi từ nay đường ai nấy bước
Để rồi trong lòng cả hai có một vết xước
Tuy đau lắm mà chẳng nói nên lời

Hoàng hôn ngày hôm nay vàng rã rời
Em vẫn là em bên cạnh anh, nhỏ bé
Anh biết nước mắt em rơi lặng thầm, khe khẽ
Còn anh đắng lòng mà chẳng nói nên câu

Điều chúng ta nói trong im lặng

Chúng ta vẫn đang đứng bên nhau
Mà tình yêu đã bỏ đi xa lắm
Chỉ còn lại đây là những khoảng lặng
Những khoảng trống giữa bàn tay với bàn tay…

Anh ngẩng đầu thấy mây trời bay
Ước gì chúng ta cũng trôi nhẹ nhàng như thế
Lời hứa ngày xưa hóa thành điều không thể
Thì gió cứ cuốn đi

Chúng ta nên nói với nhau điều gì?
Chúng ta còn cần nói với nhau thêm những gì nữa?
Bất kỳ kỷ niệm nào cũng trở thành vết cứa
Lời xin lỗi khác nào vết đâm…

Rồi chúng ta chỉ còn biết trông chờ vào lặng câm
Trông chờ vào một chút bình yên cứu rỗi
Mà ngờ đâu im lặng còn hơn cả lời nói
Gấp ngàn lần đau…

•    Gửi từ Hi Tường <hituong@>

0 0 2697 05 December, 2013 Cảm xúc, Home, Thơ, Truyện - Thơ December 5, 2013

Nhận tin từ “Đồng Cảm”

Đăng ký nhận tin để cập nhật các thông tin mới nhất về hoạt động của Đồng Cảm - Dongcam.vn
Tìm kiếm bài viết
Radio Đồng Cảm
Liên Kết Web
Tagcloud